Mọi người tưởng tượng rằng đầu mùa hè ở Thâm Quyến sẽ có nắng và mọi thứ đang phát triển. Tắm nắng mỗi ngày, tâm trạng của họ cũng phải tươi sáng như mặt trời.Nhưng mọi thứ đã không diễn ra như kế hoạch. Đầu hè ở Thâm Quyến, thời tiết oi bức, tâm trạng tôi chán nản và buồn bã không thể giải thích được!Có thể đó là áp lực công việc hay sự nhàm chán của cuộc sống…
Thời gian thực sự giống như dòng nước chảy, dù chúng ta có muốn trưởng thành hay không thì nó vẫn luôn chảy về phía trước như mọi khi. Nghĩ mà xem, hôm nay là ngày 21 tháng 5. Vào ngày này năm ngoái, tôi đang chạy khắp Vũ Hán để làm việc. Hai tuần sau, ngày 2 tháng 6, tôi bắt chuyến tàu về phía nam tới Thâm Quyến.Không biết khi nào, những gương mặt trẻ của chúng ta trưởng thành, và cũng không biết khi nào, những gương mặt trẻ đã để lại nhiều dấu vết năm tháng.Sự tàn nhẫn của năm tháng và sự rèn luyện của cuộc sống đã dần thay đổi diện mạo và trái tim của chúng ta. Đôi mắt từng như suối trong vắt giờ đây không còn như một bức tranh đẹp, sự hồn nhiên dần dần chen vào tận đáy lòng.Cuộc sống của mỗi người đều không hoàn hảo nên trong cuộc đời mỗi người ít nhiều sẽ có những lúc buồn bã.
Đôi khi tôi thích nghe đi nghe lại những bản nhạc trong một buổi chiều yên tĩnh hoặc một đêm tĩnh lặng, đọc đi đọc lại những lời buồn. Lặng lẽ, tôi trao trái tim mình cho nỗi buồn này, say sưa trong nỗi buồn, suy nghĩ trong nỗi buồn và trải nghiệm một vẻ đẹp thực sự khác trong nỗi buồn.Ngày nay, trái tim mỏi mệt đang trĩu nặng bao gánh nặng của cuộc đời, trôi mãi trong dòng sông thời gian, trong mưa gió luân phiên, cố gắng hướng tới mục tiêu lý tưởng do chính mình đặt ra và không ngừng leo lên cái gọi là đỉnh cao của cuộc đời.
Ngày xửa ngày xưa, tôi luôn mong mình có thể được hạnh phúc và được hạnh phúc.Nhưng khi nỗi buồn ập đến, tôi nhận ra rằng ước muốn hạnh phúc ban đầu của tôi là một điều xa xỉ, và hạnh phúc luôn đến bất ngờ kèm theo nỗi buồn.Niềm vui không thể xóa bỏ, nỗi buồn không thể xóa bỏ.
Người ta thường nói “lạc quan là một loại vẻ đẹp”. Hãy nghĩ về nó. Thực ra nỗi buồn cũng là một loại vẻ đẹp. Đó là vẻ đẹp chân thật và thuần khiết nhất. Đó là vẻ đẹp của sự tĩnh lặng sau cơn gió mạnh, vẻ đẹp của sự tĩnh lặng sau trải nghiệm, vẻ đẹp của cảm xúc chân thật và thiên nhiên, vẻ đẹp của sự trưởng thành!Chỉ khi hiểu được nỗi buồn, nỗi buồn thì bạn mới có được những cảm xúc phong phú nhất, những cảm xúc ấm áp nhất và tâm trạng nhân hậu nhất.Nỗi buồn là chiếc lá xanh trong cuộc đời, thường vô tình tô điểm thêm vẻ đẹp cho cuộc đời.Bận rộn buồn bã, tôi vẫn thích viết vài lời, để luôn gần gũi với tâm hồn, làm cho những ngày tháng trở nên tươi đẹp bằng sự bồi dưỡng tinh thần, làm cho suy nghĩ của tôi tràn ngập dòng chữ.
Con người không thể không có nỗi buồn. Nếu bạn có nỗi buồn và trân trọng nỗi buồn, cảm xúc của bạn sẽ phong phú và đầy màu sắc trên đường đời, và cuộc sống của bạn sẽ thật tươi đẹp!Thực sự, đôi khi nỗi buồn cũng là một loại vẻ đẹp.