Những vở kịch tôi đã nghe trong những năm đó

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Hồng Bàng Nhiệt độ: 249220℃

  Tôi sinh ra ở vùng đồng bằng phía đông Hà Nam.Khi còn nhỏ, tôi chắc chắn sẽ nghe một vài vở opera Hà Nam trong dịp Tết và lễ hội, hoặc khi tổ chức sinh nhật cho người già. Những đoạn trích phổ biến hơn như “Đánh cây vàng”, “Hoa giáo” và “Mu Guiying ra lệnh” là những lựa chọn hàng đầu của tôi. Bởi vì tôi đã nghe chúng rất nhiều lần nên sau này tôi dựa vào tai và mắt của mình để nghĩ ra vài câu thoại trong mỗi vở kịch.Lúc đó tôi cảm thấy những tiếng bập bẹ này thực sự rất ồn ào. So với những người lớn thích thú lắng nghe, tôi ăn chúng một cách thích thú.Tôi nhớ mẹ tôi đặc biệt thích nghe nhạc kịch. Cô ấy có thể hát được vài dòng trong nhiều bài hát và cô ấy hát khá hay.

  Bà tôi có lẽ cũng thích nghe opera, vì lúc đó bà còn trẻ nên tôi không nhớ chính xác bà thích nghe bài hát nào.

  Sáng nay, tôi thức dậy lúc bốn giờ sáng. Tôi trằn trọc mãi đến gần 5h30 mới chìm vào giấc ngủ. Đồng hồ báo thức lúc 6h10 đánh thức tôi khỏi giấc mơ. Trong hơn nửa giờ, tôi có một giấc mơ dài. Một cảnh là giấc mơ của bà tôi. Tôi đi ngang qua cửa nhà bà ngoại. Giống như khi tôi còn nhỏ, ông nội tôi đứng trước cửa, còn bà tôi thì cúi đầu ngồi xổm dưới đất làm công việc đồng áng. Tôi cũng ngồi xổm xuống, vươn đầu nhìn rõ mặt bà. Tôi thấy bà tôi im lặng nhìn tôi với nụ cười trong mắt, không nói. Một cảnh khác là ở đám tang.Tôi nhìn thấy những người anh em họ đó, mắt họ đỏ hoe và sưng húp vì khóc, đi đến gần tôi, vây quanh tôi và nhìn chằm chằm vào tôi mà không nói một lời. Lúc này, bên tai tôi nghe rõ ràng một giọng nói: Bà của bạn đã qua đời, và bạn thậm chí không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.Tôi đứng dậy và gội đầu với cái đầu nặng trĩu. Vừa bóp kem đánh răng lên và nhét bàn chải đánh răng vào miệng, nước mắt không kìm được mà trào ra. Đã mười năm kể từ khi bà tôi qua đời. Đây là lần đầu tiên tôi mơ thấy cô ấy, một khuôn mặt trong sáng như vậy, một cảnh tang lễ chân thực như vậy và giọng nói tôi nghe thấy bên tai.Tôi mất tự chủ, sợ đánh thức gia đình đang ngủ nên vừa đánh răng vừa khóc nức nở, vừa khóc một lúc vừa rửa mặt.

  Trong ấn tượng của tôi, bà là một ông già rất tốt bụng, niềm nở và không bao giờ xấu hổ trước đám trẻ nghịch ngợm của chúng tôi.Nhà bà ngoại rất gần nhà tôi, cách đó chưa đầy một dặm, còn nhà bà ngoại thì gần chợ rau. Hồi nhỏ, mỗi lần tan học, tôi đều xung phong đi nhặt đồ cho mẹ, rồi đi thẳng ra chợ rau. Khi tôi đi ngang qua nhà bà tôi, tôi sẽ vào nói chuyện với bà. Nhân tiện, bà tôi đã không thể đi lại được vài năm trước khi qua đời vì bệnh tiểu đường. Mỗi lần tôi đến đó, cô ấy đều ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế liễu gai trong phòng khách với vẻ mặt yên bình. Mãi đến hôm nay tôi mới nghĩ rằng mỗi lần đi ngang qua tôi đều có thể nhìn thấy bà. Cô ấy đang đợi tôi à? Trong trí nhớ của tôi, bà tôi không nói nhiều.Cô ấy chủ yếu lắng nghe những gì tôi nói và thỉnh thoảng hỏi tôi một vài câu hỏi.Bà nên là một người tự chủ và độc lập. Cô ấy không giỏi việc mình làm nhưng cô ấy không muốn lợi dụng người khác. Nguyên nhân cái chết của cô cũng là do cô bị ngã trong đêm và bị gãy xương hông. Cô nằm viện hơn một tháng và sắp xuất viện. Vì biến chứng của bệnh tiểu đường, bà đột ngột qua đời và tôi không thể gặp bà lần cuối.Vì vừa kịp bảo vệ luận văn tốt nghiệp đại học nên mẹ dặn tôi đừng vội về. Lúc đó tôi còn nhỏ, chưa hiểu cái chết của người thân có ý nghĩa gì nên cũng không nhất quyết phải vội vã về dự đám tang của bà ngoại.Càng lớn lên, sự việc này càng trở thành nỗi tiếc nuối không gì bù đắp được trong lòng tôi.Sau khi bà nội bỏ đi, ông nội tôi cũng chuyển từ ngôi nhà cũ sang nhà chú tôi. Sau đó, tôi không bao giờ ghé qua nhà bà ngoại nữa.

  Một số người và sự việc không thể nào quên nếu không nghĩ về chúng.

  Tôi sẽ không bao giờ quên vở kịch mà tôi đã vô tình nghe trong những năm tháng đó, chỉ vì vở kịch đó chứa đựng những kỷ niệm chung với người thân của tôi.

  Sau khi lớn lên và rời quê hương, tôi ngày càng ít nghe opera hơn. Thỉnh thoảng tôi nghe một đoạn kinh kịch Hà Nam mà cảm thấy đặc biệt thân mật. Nhìn lại và ngẫm nghĩ, tôi càng thấy vở kịch có ý nghĩa và cảm xúc chân thực. Xiao Cangba trong "The Mat" khiến mọi người thấy được sự chính trực và nhân hậu. Khương Quý Chi trong Hoa Súng khiến người ta hiểu được sức mạnh của sự tha thứ. "Mulan" và "Mu Guiying" khiến mọi người hiểu được trách nhiệm và trách nhiệm. Nếu bạn xem và đọc kỹ một vở kịch, bạn có thể nhìn thấy con người, thế giới và tất cả chúng sinh.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.