Nuốt từ nhà

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Hồng Bàng Nhiệt độ: 58243℃

  Nuốt từ nhà

  Mỗi độ xuân về, dọc bờ kè, những cành liễu lại được thay áo xanh phủ đầy lá mịn. Trên cánh đồng, hoa cải có màu vàng, đậu tằm có màu đỏ và lúa mì có màu trắng. Én về đúng giờ với quê hương tôi, nơi có núi đẹp, nước trong vắt ở bờ bắc sông Dương Tử.

  Vào buổi sáng sớm, mặt trời mọc từ đỉnh dãy núi Dabie. Khói bếp lò ở ngôi làng nhỏ quê tôi đã bốc ra từ những vết nứt trên những ngôi nhà ngói. Tiếng búa đập vào đồ giặt có thể nghe thấy từ những tảng đá nổi trước ao. Sương mù buổi sáng bất đắc dĩ rời đi, gia đình nông dân bắt đầu bữa sáng.Hôm đó, tôi đang cầm một chiếc tô sứ lớn chứa đầy cháo và dưa chua.Một đôi chim én bay vào từ cửa đông nhà tôi, như bay từ nơi mặt trời mọc, tỏa ra một tia sáng. Thân hình nhỏ nhắn của họ được bao phủ bởi một chiếc áo khoác đen trắng, và một chiếc kéo lò xo được kéo sau lưng.Họ đứng trên dây đèn chùm trong phòng chính, trò chuyện một cách lịch sự, gật đầu và nói chuyện.Trong ấn tượng của tôi, tôi rất kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào những con én và cháo trong bát tràn ra khắp sàn nhà.Không biết mẹ tôi hiểu tiếng chim này từ khi nào, còn bận dịch nó: Mẹ không ăn thóc của con, mẹ không ăn cơm của con, mẹ sẽ làm tổ trong xà nhà con. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những con én của mình.

  Từ đó trở đi, những ấn tượng về đàn én được tích lũy hết lần này đến lần khác. Mẹ tôi kể, cô giáo dạy tôi, tôi thường xuyên tận mắt nhìn thấy và lắng nghe những điều đó và tôi học được rất nhiều điều.Nhạn là bạn của nông dân và chuyên ăn các loài gây hại cho mùa màng.Chim én hiểu tính người, biết đường, nhớ nhà, mùa thu đi, mùa xuân về, trung thực và tuân thủ lễ nghi, không ăn uống lén lút.Chim én trung thành, vợ chồng cùng bay, có con, không bao giờ rời xa và mang truyền thống tốt đẹp của gia đình cho gia đình nông dân.Mẹ tôi dặn dò: “Khi vào nhà mẹ là con là người nhà của mẹ. Con phải bảo vệ đàn chim én”.Thầy còn dạy chúng em hát: Én nhỏ mặc áo hoa mùa xuân nào cũng về đây. Tôi hỏi Nhạn, tại sao bạn lại đến?Chim én nói mùa xuân ở đây đẹp nhất.

  Tôi tin lời mẹ tôi nói. Tôi thích nó giống như một người thân hoặc một người bạn mới. Tôi cảm thấy hạnh phúc. Đến sáng, tôi nhờ mẹ đánh thức tôi dậy và mở cửa cho chim én ra ngoài. Đến tối tôi hỏi chim én đã về chưa.Từ đó trở đi, cửa nhà chúng tôi ban ngày không được chốt. Ngay cả khi mọi người đã ra ngoài và đi xuống đất thì cửa cũng chỉ có thể hé mở. Chim én rất thông minh và có thể ra vào qua khe hở giữa hai cánh cửa.Gió xuân thơm mùi hoa cỏ, bùn tan bay như chim én. Hàng ngày chúng lấy bùn, lông và cỏ nhung làm tổ trên xà gồ của nhà ngói. Nó tròn và rất thanh lịch.Sau đó là việc đẻ trứng, ấp tổ và nuôi dưỡng chim én non.

  Tôi có một mong muốn - được làm quen với những chú chim én của chúng ta, nhưng tiếc là tôi chưa bao giờ có thể làm được điều đó.Buổi sáng gió xuân thổi qua, tôi lao ra bờ sông nơi cỏ mọc dài và chim chích đang bay. Những đàn bò con đang nhàn nhã gặm cỏ cùng bò mẹ. Những con chim ác là và diệc đang chơi đùa giữa chúng. Đôi khi chúng đứng trên lưng gia súc, đôi khi chúng nhảy trước miệng gia súc. Từng đàn én bám vào đầu ngọn cỏ, nối đuôi nhau bay đi.Những con én tìm kiếm sâu bệnh. Tôi tìm kiếm những con én trong nhà của chúng tôi. Vào một buổi trưa hè oi bức, đàn én mệt mỏi đậu trên những sợi dây, xếp ngay ngắn, thưa thớt và nhịp nhàng.Tôi nhìn trái nhìn phải mà vẫn không phân biệt được cái nào là của nhà mình. Khi nhìn thấy đàn én mở chiếc mỏ đỏ rực trong tổ kêu ríu rít chờ ăn, tôi nảy ra ý định thả vài con châu chấu mới bắt được ngoài sân để dụ đàn én đến mổ, rồi tôi nhân cơ hội làm quen nhưng chúng cứ phớt lờ và làm ngơ trước những nỗ lực lãng phí của tôi hết lần này đến lần khác.

  Qua đi như một người đàn ông, mùa xuân đến rồi đi, mùa thu đến rồi lại về, không biết đã bao lần trôi qua, anh chị em ra trường nối nghề, ngôi nhà ngói quê tôi trống trải, cửa đóng kín, chim én bay đi đâu đó. Mỗi lần nghĩ đến sự thất bại của mình với đàn én, sự thương hại với đàn én, nỗi khao khát của tôi đối với đàn én, tôi lại thấy hơi buồn, điều đó lại thêm chút cay đắng cho ký ức đẹp đẽ của nỗi nhớ.

  Điều làm nảy sinh suy nghĩ này là vào những năm 1990, một số sinh viên đại học đã đến đơn vị chúng tôi để thực tập. Tổ chức đã sắp xếp cho tôi chăm sóc một bé gái không đủ điều kiện tham gia lễ trưởng thành vào học kỳ 2 của lớp một. Cô có dáng người cân đối, khuôn mặt thẳng, lúm đồng tiền nông và mái tóc đen với hai bím dài. Cô có thành tích học tập xuất sắc và kiến ​​thức rất rộng, đặc biệt là khả năng viết chữ rất xuất sắc đã giúp tôi viết được nhiều bản thảo.Có lẽ bài văn về đàn én đã gây được tiếng vang với cô gái thôn quê này và từ đó câu chuyện về đàn én ra đời.Trong thời gian cô ấy thực tập, tôi đã đến Đại Liên để tham gia một lớp đào tạo và về cơ bản cô ấy đã đảm nhận mọi công việc trong đơn vị.Một ngày nọ, tại một quán ven đường trong công viên ven biển, tôi tìm thấy một cặp vỏ sò được xâu thành những con chim nhỏ. Họ không giống như những con vịt quan hay những con chim sẻ. Chúng tròn trịa và thanh lịch. Cô cầm món quà, ngắm nhìn hồi lâu rồi nói đùa: Đáng tiếc không phải là một đôi chim én. Kỳ thực tập kết thúc, đơn vị và đồng đội đều khen ngợi cô rất nhiều.Trước khi đi, cô ấy đưa cho tôi một đôi chim én do chính tay cô ấy đan.Sau đó, cô được phân công công tác tại Đoàn Thanh niên Cộng sản tại một trường trung cấp kỹ thuật ở tỉnh lỵ.Sau đó, tôi nhận được một lá thư có chữ ký "Mãi Nhạn Nhỏ". Tôi không ngạc nhiên vì nhìn thoáng qua tôi có thể nhận ra nét chữ đẹp.Thư kể với tôi rằng cô ấy đã cùng chồng ra nước ngoài sang châu Âu, và xin tôi đừng quên những chú én nhỏ nơi xứ người.

  Con én đang bay và lông của nó đã biến mất.

  Người con trai trở về nhà và bị đuổi đi nơi hoang dã.

  Nhìn xa tầm tay, khóc lóc mưa rơi.

  Ngâm bài thơ cổ én, tôi nghĩ đến đàn én nơi hội trường quê hương.Én nhỏ ơi, bầu trời ở xứ lạ có xanh không, hoang mạc ở xứ lạ có đẹp không?

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.