Hãy ngẩng cao đầu, băng qua bầu trời, những ngôi sao băng, đi ngang qua cửa sổ.
Trang giấy mười chín inch được dán lên, xâu chuỗi ngôn ngữ biểu tượng của hạnh phúc lại với nhau.Lời mật thiết ấm áp, hương thơm quyến rũ rải rác trong lòng lúc nửa đêm.
Sự lo lắng lan rộng khắp mọi nơi.
Hãy tận dụng, một làn gió nhẹ sẽ mang đến cho bạn cảm giác bình yên trong mùa hè nóng bức này.
Đêm nay anh chỉ muốn viết thơ tặng em.Với đôi cánh ngôn từ, hãy đưa anh đến đứng bên bậu cửa sổ em và để em lắng nghe lời độc thoại nhẹ nhàng của anh.
Cai, một chùm ánh sao, cẩn thận may quần áo lạnh của năm.Sắp xếp hàng ngàn sợi chỉ, nhào nặn thành những lời thì thầm yêu thương, nhẹ nhàng kẹp chúng vào trang tựa của thế giới phàm trần, để một giọt mực đen tình yêu rơi vào giấc mơ.
Tôi đã từng đứng ở thành phố xa lạ, lang thang một mình và lạc lõng.
Nụ cười nhàn nhạt, như sóng nước, ẩm ướt, trái tim khô khốc, bờ mạng vô biên, anh gặp em.Không còn xa lạ với màn ảnh, âm thanh du dương của tiếng đàn piano cùng những lời thì thầm rung rinh của tình yêu đã tô điểm cho phong cách của mùa này.
Bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu lạnh lẽo, bao nhiêu mùa xuân.
Ai đang chặn chiếc thang giữa giấc mơ và hiện thực?
Ai còn đang lắc lư trong hạnh phúc và do dự?
Thuyền buồm mắc cạn trên hồ của em, và em trở thành nỗi đau hạnh phúc nhất của anh.
Cơn gió của em đã khiến anh quên mất mình là ai Đống lo lắng rơi xuống, sau giông bão hóa thành dòng nước mắt làm bối rối đôi mày.
Đôi mắt không còn giấu được nỗi khao khát sâu thẳm trong tâm hồn, cảm giác tim đập thình thịch, thật ngột ngạt.Sự ngượng ngùng của Tăng Kim dần dần xa cách, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt.
Trái tim anh như suối nước nóng trào ra, tình yêu anh dành cho em lơ lửng trên bờ hạnh phúc trong từng khoảnh khắc anh nhìn em.
Trong ánh hoàng hôn mờ nhạt, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ cành lá trong rừng lộ ra.
Tôi ngẩng đầu lên, băng qua ánh hoàng hôn và tìm thấy phương hướng mình đã lạc.
Cuộc hành trình của tâm trí kết thúc ở đâu?Khi nào diều bay trở lại?Cảnh tượng quá gần và bạn lại quá xa. Nơi mà mắt không thể chạm tới, nơi đó có người yêu tôi nhớ.
Vì tình yêu đích thực này, anh sẽ dành cả cuộc đời để chờ đợi em.
Giang Nam đa cảm là quê hương của tôi. Sự phong phú và màu mỡ của nó không chỉ là những câu chuyện cổ tích trong mơ.Gột rửa đi những thăng trầm của ngày hôm qua, để lại nét hồn nhiên trên gương mặt, để mùa tươi đẹp lặng lẽ nở rộ trong gió.
Một cơn gió có thể làm tâm trí bạn trôi đi, một giọt nước có thể làm cho hạnh phúc bén rễ.
Mở cửa sổ trái tim, lặng lẽ quay đầu nhìn bầu trời đầy sao, tôi không thất vọng hay buồn bã, tôi ngửa mặt lên trời mỉm cười.
Không có cách nào để biết khi nào bạn sẽ hạ cánh từ phà và khi nào bạn sẽ đến nơi. Anh chỉ biết mượn một cục bạc rắc dưới cửa sổ, lặng lẽ chờ bó hoa xinh đẹp của em đâm chồi trên cây cảnh của anh.
Năm tháng dài trôi đi, những vết sẹo đã phai mờ, những nỗi buồn, cay đắng sâu trong tâm hồn cũng phai nhạt.Nước mắt rơi trong hạnh phúc. Tôi biết chúng mang ý nghĩa khao khát, hoa rơi và tình yêu say đắm dành cho mùa xuân.
Ngoài cửa sổ tiếng ve mùa hè vo ve, bầu trời bao la cuốn theo lời thề không thay đổi của tôi.
Mang chút ngọt ngào, muôn ngàn phức tạp đan dệt trong lòng, đuổi theo những đám mây muôn màu cách đó không xa.
Dòng nước chảy dài và gió chiều nhẹ nhàng.Sẽ có hình bóng chúng ta nắm tay nhau trong ngõ vắng, tiếng cười ngọt ngào sẽ còn đọng lại trên bờ biển hoang vắng.
Tìm một bản tình ca, ôm nhau hát nhẹ nhàng, trong ánh hoàng hôn không bao giờ lặn, cắt ra sẽ rực rỡ.
Nghe đây gió biển gào thét
Hãy nhìn xem, những con sóng đang cuồn cuộn.
Đi đến giao điểm của biển và trời, khóa bánh lái, giăng lưới và phong ấn hai trái tim trong cát bụi.Chúng ta ôm lấy hoàng hôn, vui vẻ ngắm nhìn dòng nước lên xuống ~~
Trong ánh trăng, tình yêu còn sót lại của anh thấm đẫm, và ánh mắt trìu mến của em đang tỏa sáng.Hạnh phúc được vặn thành một làn hương thơm, ánh sáng và bồng bềnh quanh ta.
Hoa lan bay và rơi, giấc mơ bụi bặm của quá khứ.
Đêm yên bình, trăng treo trên cành, trong giấc mơ đêm nay em có đến như mong đợi không?