Nỗi nhớ đêm mưa

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Hồng Bàng Nhiệt độ: 284916℃

  Nỗi nhớ đêm mưa

  Trời mưa suốt đêm, và tôi tỉnh dậy sau giấc mơ.Ôm chiếc cốc rỗng, hơi thở chìm vào bóng tối, những cuốn sách xếp chồng lên nhau vẫn giữ nguyên độ dày của tờ giấy.Ngoài nhà vang lên tiếng ếch kêu liên tục.Tim tôi đập thình thịch, hạt mưa lẻ loi lúc nào đó làm ướt tai tôi... Thực ra tôi không nghe rõ gì, cũng không nhìn thấy gì, chỉ có dấu vân tay trên bàn phím điện thoại và những mảnh thủy tinh gần khí hậu bên trong.

  --Viết phía trước

  Trời mưa suốt đêm.Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn cơn mưa phùn từ trên trời rơi xuống, lắng nghe tiếng ếch kêu liên tục và dồn dập ngoài cửa sổ. Trong lòng tôi có rất nhiều suy nghĩ, nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống trên mặt.

  Tôi thích mưa, luôn luôn như thế.Mưa xuân lặng lẽ, mưa hạ xối xả, mưa thu rả rích, mưa đông bay khắp trời… Mưa gợi lên nỗi mộng mơ vô tận của tôi. Tôi ghen tị, hồi tưởng, đau khổ, thở dài… Lòng tôi khao khát một cơn mưa lớn để nuốt chửng cuộc đời cô đơn, chôn vùi nỗi buồn chán bấy lâu, đánh thức sức sống trong tôi.

  Có lẽ, vì vốn là người phụ nữ đa cảm nên tôi có niềm yêu thích đặc biệt với mưa; hoặc có lẽ, phụ nữ vốn là người u sầu nên có mối liên hệ không thể tách rời với mưa.

  Mưa là hiện thân của nỗi buồn.

  Đêm mưa yên tĩnh quá.Tiếng mưa rơi xuyên qua song cửa sổ, như lời than phiền của đàn bà, thật nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, như một bản nhạc dài.

  Vì công việc bận rộn và cuộc sống tầm thường nên tôi không biết sẽ phải đối mặt với tâm trạng bừa bộn trong bao lâu. Tôi luôn cảm thấy quá mệt mỏi và không muốn có quá nhiều thứ trong đầu. Tôi không muốn đặt quá nhiều gánh nặng lên trái tim mệt mỏi của mình.Kết quả là một số vấn đề vụn vặt không liên quan đã bị gạt sang một bên.Thỉnh thoảng tôi lại nghĩ về nó khi rảnh rỗi, và hồi tưởng lại những khoảnh khắc đó, nhất là trong những đêm mưa lặng lẽ.Suy nghĩ như những hạt cườm vỡ sẽ nối lại niềm vui nỗi buồn.

  Một mình trong đêm mưa, nghe bài “Mưa lặng im” của Mạnh Tingwei, quá khứ tràn vào lòng.Những con đường chúng ta đã đi, những vết thương chúng ta đã trải qua, nỗi đau sau những vết thương sẽ luôn để lại dấu ấn sâu đậm.Dù sâu hay cạn, nhiều hay ít, vui hay buồn!Vì vậy, trong những đêm như thế này, lời nói trở thành người bạn đồng hành của tâm hồn.

  Người ta nói phụ nữ thích lời nói thì buồn. Không biết từ khi nào, tôi đã yêu ngôn từ và cách diễn giải cuộc sống bằng tâm hồn mình.Nhiều người thắc mắc tại sao bạn luôn thích lời nói đến thế?Tôi mỉm cười nhưng không nói gì. Không ai hiểu được cảm giác hay sự kiên trì này.Trong đời sống vật chất của văn minh tinh thần, nếu lời nói không chồng chất thì tâm hồn lấy đâu ra một mái ấm ngoài thế gian.

  Lần đầu tiên tiếp xúc với ngôn từ, tôi luôn cảm thấy chúng thật kỳ diệu, giống như những dây leo vô hình kéo tôi đi.Kể từ đó, thế giới của tôi không thể tách rời khỏi lời nói.

  Trong ký ức của tôi, ông nội tôi là một giáo viên về hưu đặc biệt xuất sắc, thích đọc báo và viết nhật ký.Khi còn nhỏ, tôi bị ảnh hưởng và thích viết lách.Bài viết đầu tiên của tôi khi còn học lớp hai tiểu học đã được giáo viên dùng làm bài văn mẫu, và tôi đã tràn ngập niềm vui như một đứa trẻ.Bạn có thể thấy các bài viết của tôi trên bảng đen trong lớp học hàng tuần. Từ đó tôi yêu ngôn từ và dùng ngôn từ để ghi lại từng chút một của cuộc sống.

  Thời gian trôi qua, tôi dần trưởng thành nhưng tôi vẫn không quên ý định ban đầu của mình!Lúc này, tôi đã hiểu sâu hơn về từ ngữ.Lời nói dùng cảm xúc cô đơn, lạnh lẽo để viết ra những cảm xúc chân thật trong cuộc sống.Thời gian là yếu tố quyết định và chúng ta có thể sử dụng thời gian rảnh rỗi để giải quyết những tâm trạng lộn xộn của mình, dù vui hay buồn, ngọt ngào hay cay đắng.

  Những góc cạnh của cuộc sống đã được san bằng bởi những chuyện tầm thường, còn tôi, một người thích ngôn từ, đã mười một năm không viết bút.Vào thời điểm tồi tệ nhất của cuộc đời, dưới sự hướng dẫn của một người bạn tốt, tôi đã nhặt được cây bút mà tôi đã bỏ quên suốt 11 năm.Khi cầm bút lên lần nữa, tôi dường như hoàn toàn không quen với từ ngữ. Tôi chỉ có thể đánh vần bằng một cây bút đơn giản. Những lời tôi viết luôn thiếu quan niệm nghệ thuật và trọng tâm chính.Đột nhiên một ngày, tôi vô tình tiếp xúc với tự truyền thông "Qujing M" và gia nhập Nhóm Du lịch Văn hóa Fuyuan và Nhóm Nhà văn Fuyuan. Lúc đó tôi mới nhận ra mình tầm thường đến nhường nào.Vì vậy, tôi đọc và suy nghĩ trong khi học, rồi lồng ghép những suy nghĩ và kinh nghiệm sống của mình vào văn bản, viết những bài độc thoại tâm linh của riêng mình. Mỗi từ, mỗi câu là một lời độc thoại nội tâm.Tuy không hay lắm nhưng dần dần tôi thấy được lối viết của mình, trong lòng dâng lên một loại niềm vui và sự an ủi.

  Bởi cuộc đời đã cho tôi rất nhiều khó khăn, vất vả.Vì vậy, tôi đã viết trái tim mình thành lời. Trong suốt chặng đường, tôi đã học được rất nhiều điều từ nó và cũng bị coi thường rất nhiều.Tôi luôn cảm thấy việc có thể nhìn và suy nghĩ về cuộc sống một cách cởi mở chính là một sự giải thoát, giải thoát cho bản thân.

  Trong sự nghiệp viết lách của mình, tôi biết lời nói của mình thật nhỏ mọn và mỏng manh.Dù vậy, tôi vẫn kiên trì kiên trì và sống đúng với lời nói.Vì tôi hiểu rằng trên đời không có gì khó khăn cả. Nếu thực tế không thể thay đổi tôi thì lời nói có thể thay đổi tâm trạng của tôi. Nó sẽ chiếm lấy tâm hồn, suy nghĩ của tôi và ghi lại từng niềm vui, nỗi buồn, niềm vui của tôi.

  Vào một đêm mưa, tôi xem lại nhật ký tâm trạng của mình.Trong lòng tôi có nhiều cảm xúc lẫn lộn, có vui, có mất, có vướng mắc, có lo lắng… Nhưng ít nhất tôi có một trái tim kiên cường, và tôi sẽ tiếp tục ước mơ của mình trên con đường viết lách.

  Người phụ nữ nào thích lời nói đều có trái tim đa cảm.Nếu không, làm sao có thể có nhiều suy nghĩ đến vậy khi để các từ kết hợp với nhau trong văn bản?

  Trong đêm mưa này, tôi hiểu rằng suy nghĩ của tôi đã cộng thêm cảm giác cô đơn.Lời dưới ngòi bút như những hạt mưa vỡ, nổi lên từng giọt, từng chút một.Những ngày tháng sắp tới, dù buồn hay vui, tôi chỉ mong những dấu vết trong chặng đường của mình sẽ được viết ra từng chữ một.

  Lúc này ngoài cửa sổ mưa đang rơi nhưng lòng tôi lại thấy mong chờ vô hạn trong cơn mưa mảnh mai nhẹ nhàng…

  Mưa tiếp tục rơi...

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.