Thời gian trôi qua trên con đường lạ, cảnh vật dọc đường rải rác, hoa cỏ lộng lẫy thiên hạ, núi sông mê hoặc đôi mắt, em và anh ấp ủ từ lâu nhưng tâm trạng lại cô đơn dưới nắng trăng.
--Dòng chữ
Bầu trời trong trẻo xua đi sự mơ hồ của nắng ấm, duỗi thẳng cành liễu rũ xuống, lan tỏa hương hoa trong cỏ, khuấy động sóng trên mặt nước, nâng hoa bay khắp trời, níu chân người đi đường và ngước nhìn con đường lạ; nắng nhẹ soi lên đôi mày, rải một tia ấm áp, soi gương mặt mềm mại, rót vào từng trái tim.Ai bị mê hoặc bởi cảnh đẹp này, bước đi chậm lại, khơi dậy những gợn sóng tình yêu trong lòng, dừng lại, nhắm mắt lại, mỉm cười và tận hưởng hơi ấm dễ chịu này.
Chớp mắt, tôi lại nhấc bước chân, đi dọc đường, dọc đường tìm kiếm, theo đuổi trong tìm kiếm, lạc lối trong truy tìm, nhớ hay quên khi ra đi.
Tìm kiếm và tìm kiếm, đi và đi, đi và dừng lại, nỗ lực hết mình, chỉ để tìm ra khung cảnh đẹp nhất, cho bông hoa đó, cho khu rừng đó, cho vầng trăng và các vì sao đó; vì ngọn núi xanh đó, vì cây cầu nước chảy đó, vì sự dịu dàng đó, vì sự chân thành đó.
Có một thế giới hoa, và hoa nở một cách tự nhiên.Bạn không thể không bước vào biển hoa và một mình đi tìm chàng trai bán hoa. Ai là người đẹp nhất trong số những bông hoa? Hãy nhìn thật kỹ, những bông hoa cũng đang nở rộ tương tự. Không biết chàng trai bán hoa ở cành nào nhỉ?Một đàn bướm lao tới, chỉ dang rộng đôi cánh nhảy múa, chạy đi chạy lại giữa các bụi cây, bay rồi dừng lại làm say hoa.Đột nhiên một cơn gió thổi qua, những bông hoa khắp mặt đất rơi nước mắt. Bướm nhìn thấy cảnh này liền bay đi, nhưng có một con không chịu rời đi. Nó dừng lại giữa những bông hoa và khóc một mình. Nước mắt rơi trên hoa, lòng người rung động.Những bông hoa chỉ nở khắp thành phố vì lý do này.
Trong rừng có một cái cây, trong rừng có vạn vật chạy đua.Họ dừng lại và đi vào rừng, bay xuống cành cây. Ai đang canh giữ bóng xanh? Em thì thầm với anh và thể hiện tình yêu của mình, hòa quyện và trân trọng nhau là sự dịu dàng, tình yêu là sự chia ly và tình yêu là nỗi buồn. Nơi cành lá chia lìa tình yêu, em khóc vì ai và ở lại vì ai?
Tháng Giêng có sao, nửa đêm bầu trời sao cong, bầu trời đầy trăng sao, sao đang nghĩ tới hai bên bờ sông, cành liễu đung đưa, vịt bơi trước, cá sông chạy, áo xanh tung bay, nhìn nhau ngang trời trăng, cầu sao, bày tỏ lời chân thành, bày tỏ tâm tình, hai dòng nước mắt, em đang khóc ai, đang đợi ai?
Nước núi xanh tự chảy, thuyền lẻ loi một mình đi trong nước; những ngọn núi xanh được viết vào bức tranh, và con thuyền đi trên mặt nước để giữ lại cảm xúc; mây và sếu hoang bay trên núi, tôm cá nhảy dưới đáy dải ngân hà; một cây cầu hiện ra trong màn sương, tôi xuống thuyền và đặt chân lên cầu. Gió thổi tung áo tôi và nắm tay tôi trên lan can cầu. Che phủ cánh tay mây; dừng lại nhìn núi, trong lòng một khúc ca buồn; Nhìn từ xa, dãy núi Thiên Sơn nối liền, sương mù dâng cao, mây hạc bay vút, bầu trời xa ngàn dặm; Cúi đầu xuống, núi xanh soi bóng nước, tôm cá bơi lội từng đàn, chiếc thuyền đơn xa xa, sóng xô xa;Ai vẽ cảnh này cho ai? Ai viết bài thơ cho ai?Bài hát đó do ai hát cho ai?Ai lo lắng cho ai, ai lo lắng cho ai?
Một tình yêu và một trái tim, đi dọc con đường, quên đi năm tháng lãng phí và nỗi cô đơn chờ đợi trên sa mạc, chỉ để tìm lại khung cảnh này và ở lại đây.Hai người, hai trái tim, gặp nhau trong thế giới phàm trần, nói chuyện ngắn gọn, mỉm cười nhẹ nhàng, nắm tay nhau bước đi nhưng không tìm được ngã tư.Thế là tôi quay đi khóc, trút bỏ gánh nặng tình cảm; nhưng tôi sợ sự cô đơn không suy nghĩ, và cứ tiến về phía trước với những vết thương chưa lành, mong chờ một cuộc gặp gỡ đẹp đẽ, giữa hoa, dưới rặng liễu, trong rừng, trên đồi xanh, bên dòng suối, trên cầu, trong quán cà phê, trong tụ điểm âm nhạc... Mong rằng mình sẽ không còn đứng hai bên trái đất, nhìn nhau, nhưng không có điểm kết thúc.Buông bỏ tâm trạng, đi tìm giao điểm của tâm hồn, chờ tình yêu trỗi dậy, chờ góc tình yêu, chờ chiếm hữu hạnh phúc, khung cảnh lạ lùng chỉ dành cho tình yêu.
Cảnh vật trên đường đi, cuộc hành trình vội vã, tôi không thể nhớ được toàn bộ hình ảnh, chỉ còn lại một mảnh cảnh tượng trong đầu. Nó nhàn nhã hay hoang vắng?Nó sâu sắc hay buồn bã?Đó là cảnh đẹp hay nỗi buồn?Chợt ngoảnh lại, khung cảnh dọc đường đã bị bỏ lại dưới chân tôi. Tôi thở dài và lo lắng, nhưng không biết ai sẽ ở lại để ngắm cảnh tiếp theo trên đường đi?Tình yêu ở đâu, tình yêu còn lại cho ai?
----Bài viết được lấy từ Internet