Bàn trắng, quảng cáo nước hoa Armani.Năm 2003, thư của Tong được gửi tới theo lịch hàng tuần.Vào mùa huy hoàng nhất của tuổi trẻ, anh là người bạn luôn âm thầm đồng hành cùng tôi.Tháng 12, thư nói rõ ràng với tôi: Tôi thi trượt đại học, tiểu thuyết không rõ, lông mày trái bắt đầu thưa, ví tiền cũng bị mất.Điều duy nhất trong sân thuê là lũ gà mái đang ngủ trưa và thì thầm. Một người bắt đầu khóc. Những ngày đó nhất định phải đoạn tuyệt với quá khứ, và chắc chắn phải có những cơn đau đẻ rời rạc và những sợi dây đứt rời.Vì vậy, tôi quyết định rằng loại nước hoa đắt tiền nhất sẽ là món quà Giáng sinh mùa đó.Amani từ chối từ bỏ sự thuần khiết và rõ ràng của màu đen và trắng.Núi dài sông xa nhưng tôi mong hơi ấm trong phòng thi lạnh lẽo để nhận ra tình bạn đã vượt núi vượt sông.Ngày nay, ở Bắc Kinh, anh vẫn đang nhón chân thực hiện ước mơ của mình.---Một lá thư do Ann viết cho tôi.
Nước hoa Armani, đen trắng, sau hơn 600 ngày đêm lắng đọng, sự thờ ơ biến thành màu xám trắng hòa vào không khí.Hơn 600 ngày trước, quàng chiếc khăn màu gai dầu, sự lạnh lùng trong nét chữ của Ann đã cho tôi một cái nhìn sâu sắc rõ ràng. Tôi đặt món quà cách xa ngàn dặm trên bàn, những gợn sóng đung đưa biến thành vẻ đẹp của lá nhài.
Những ký ức tầm thường, như những bông liễu, tích tụ ở ngã tư, trở thành nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Một bài hát giản dị, ngân nga ký ức bay trên cây vân sam, bước đi bình yên trên bầu trời nặng trĩu mây trắng.Cô đặt tên cho con là Ann chỉ để có cuộc sống ổn định ở nước ngoài.Chỉ với những bước chân nhỏ bé, anh vẫn có thể hôn lên mặt cô bất chấp không khí lạnh lẽo cách xa hàng nghìn dặm.Cô ấy nói, tôi đi đây.Tôi bảo bạn đi.Sau đó anh quay người lại và không bao giờ nhìn lại. Đối mặt với cơn gió ở đầu đường, anh cảm thấy cái lạnh xuyên qua lồng ngực.DISCMAN (đầu đĩa CD) trong tay có ánh sáng lạnh màu xanh lam, bên trong có ánh sáng pháo hoa, xuyên qua thời tiết Trường Sa u ám, khắc ghi tình cảm chia tay của bạn và tôi trên mây như một hình xăm, bị gió xé thành từng mảnh và ném về mọi hướng.Tôi tưởng tượng cảnh chúng tôi còn nhỏ, cúi xuống chơi đùa trên cát, khiến mũi tôi đau nhức.
Ẩn đã nói về việc rời đi trong ba năm.Tôi nghĩ rằng nếu tôi cho cô ấy một lý do và một lối thoát để giải thoát, cô ấy sẽ học được cách suy nghĩ thoải mái.Sau đó, cô thực sự đã ra đi và lạc lõng giữa hàng nghìn người đang du học. Cô ấy đã mất đi sự khác biệt của mình.Quần áo đen có họa tiết hoa sen và mái tóc dài tung bay. Cô ấy nói rằng mùa đông ở Anh rất lạnh và quần áo thì quá đắt. Cô ấy hy vọng tôi có thể giúp tìm một vài mảnh và gửi chúng cho cô ấy.
Tôi bước ra khỏi nhà lúc 9 giờ sáng với đầu đầy cỏ dại. Tôi bước đi nhanh nhẹn và quên mất đường trượt vô nghĩa để đến được bờ bên kia của khoái cảm.Bước đi cô đơn giữa những bộ quần áo mới trên kệ, không một ánh nhìn liếc ngang nào có thể bù đắp được sự hài lòng mà tôi cảm thấy sau cặp kính gọng đen của mình.Kết quả kỳ thi tuyển sinh sau đại học chưa biết nhưng hạnh phúc đang nằm trong tay cô. Cô ấy chỉ cần đưa ra quyết định và cô ấy sẽ thư giãn ở một vùng đất xa lạ. Một lời cảm ơn nguệch ngoạc cũng đủ khiến tôi duỗi người ra và cười điên dại.
Khi trở về nhà, anh bất ngờ nghe tin có một vụ nổ ở London.Sóng xung kích truyền qua sợi tóc có đường kính hàng ngàn dặm, chương trình đang phát sóng trên TV bị gián đoạn.Tôi nghĩ đến sự hoảng loạn của An, lo lắng rằng cô ấy sẽ bước ra từ đám đông với khuôn mặt bị che kín, bộ quần áo đen có họa tiết hoa sen dính đầy máu của bạn.Tôi lập tức lên mạng và để lại tin nhắn trên QQ, mười phút sau, ảnh đại diện của An sáng lên và cô ấy trả lời: Tôi ổn.
Tôi bật cười.Niềm hạnh phúc mà bạn hằng mong đợi nằm ở việc nói rằng bạn ổn.
Bạn đã nói, cuộc sống giống như một món quà, không có gì hơn thế.
Đây là chị An, người đã biết tôi được mười ba năm.Sau khi từ Anh trở về, cô làm việc ở Thượng Hải, kết hôn và mang thai.Tôi chưa bao giờ bước vào cuộc đời cô ấy, tôi luôn nhìn cô ấy ở bên cạnh, cảm thấy đa cảm từ phía đối phương.Có lẽ với khoảng cách này, chúng ta có thể nhìn thấy nhau rõ ràng hơn.Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng trong tất cả những ghi chép trước đây, hầu hết những cuộc tình nồng nàn đều đã kết thúc, nhưng tôi và Ann chỉ có mối tình nhẹ nhàng như vậy bao nhiêu năm nay.
Tôi nhớ hồi mới vào trường, để được vào Ban Tuyên giáo của trường Cao đẳng Nghệ thuật Tự do, tôi đã nhờ bạn học Li Xulin mời chị An.Tôi có 100 nhân dân tệ trong túi và gọi một phần tôm càng trị giá 15 nhân dân tệ. Cuối cùng, cô ấy mỉm cười và nhìn tôi tự mình ăn xong con tôm.
Ai có thể ngờ rằng mười ba năm sau, tại một căn hộ trên tầng 28 ở thành phố Thượng Hải rộng lớn, một chương trình mà tôi tham gia ghi hình lại xuất hiện trên TV. Chồng tôi nói: Người này khá thú vị.Vợ tôi kể: Lần đầu gặp nhau, anh ấy đã ăn hết số tôm anh ấy gọi.Sau đó, Ann gọi cho tôi và nói: Anh rể khen ngợi em đã làm tốt.
Ban đầu tôi muốn hỏi cô ấy: Khi cô thuê tôi làm quản lý, cô hẳn phải biết rằng tôi sẽ không làm cô xấu hổ.
Sau này tôi không hỏi nữa. Cuộc sống giống như một vở kịch.Muốn có một cuộc sống tươi đẹp thì phải dựa vào chính mình để gặp được một vài diễn viên giỏi hỗ trợ cho vở kịch.
-- Ngày 7 tháng 10 năm 2012