Bạn và tôi gặp nhau vào mùa thu năm đó, khi năm học bắt đầu vào tháng 9, và chúng tôi trở thành bạn cùng bàn. Đó là khi tôi yêu bạn.
Mỗi bước đi của bạn sẽ liên quan đến tất cả những suy nghĩ của tôi. Lúc đầu anh nghĩ anh chỉ có tình cảm nhất thời với em, nhưng sau này anh nhận ra rằng anh thực sự thích em.
Nếu anh nói chuyện với những cô gái khác, em sẽ không vui. Nếu bạn đổi chỗ với bạn cùng lớp, tôi sẽ bật khóc. Tôi trân trọng từng ghi chú bạn viết cho tôi. Tôi sẽ đọc đi đọc lại từng bài viết bạn gửi, rồi trong đầu tưởng tượng ra một cảnh tượng.
Cuối cùng tôi cũng có đủ dũng khí để tỏ tình với em, nhưng kết quả chẳng ra gì, không có sự chấp nhận hay từ chối.
Tôi nghe tin bạn đã có bạn gái, lúc đó trái tim tôi tan vỡ. Đêm đó tôi đã khóc đến chết, ngoan cố tự nhủ rằng đây là lời nói dối. Khi tôi thức dậy vào sáng sớm, không có gì thay đổi.
Ngày hôm sau, tôi gọi cho bạn và nói câu "Chúc bạn hạnh phúc" trái với ý muốn của tôi.Tôi cúp máy và bật khóc.
Vốn tưởng rằng sau ba năm cấp ba, tình cảm của anh dành cho em sẽ chấm dứt, nhưng anh phát hiện ra rằng mình đang lừa dối chính mình. Người tôi muốn nhìn thấy và nghe thấy nhất mỗi ngày là bạn. Tôi muốn hỏi bạn dạo này bạn thế nào, nhưng tôi không biết ở khả năng nào.
Anh đã cố gắng buông em ra và liên lạc với những người mới, nhưng anh nhận ra rằng mình không thể làm được. Tôi muốn xóa tất cả mọi thứ về bạn, nhưng tôi không thể làm điều đó nhiều lần.
Mọi người xung quanh đang cố gắng thuyết phục tôi, gọi tôi là đồ ngốc, nói rằng tôi ngu ngốc, nhưng tôi không thể để bạn đi được.
Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thể yêu ai. Cho dù tôi có làm vậy thì tất cả cũng chỉ là cái bóng của bạn.
Với sự mơ tưởng, bạn sẽ chỉ thua cuộc.