Ngắm những đống hoa rơi tụ tập dưới cầu đá, cuốn theo dòng nước chảy rồi dần trôi đi.Này em ơi, hàng liễu rũ bên bờ kè giờ đang thổi.Trên đường phố hoang vắng, bướm lại bay.Tuy nhiên, tôi không biết con bướm nào có thể đậu trên vai tôi và truyền tải thông điệp hiện tại của bạn.Liệu bạn cũng như tôi có để dòng nước chảy từ phương Đông mang theo nỗi nhớ của mình không?
Hàng ngày tôi nhìn con thuyền ra khơi, đi và về.Tại sao, tôi đã mong chờ nó ngày này qua ngày khác, nhưng tất cả những gì tôi chờ đợi chỉ là một sự trở lại đầy thất vọng.Tôi chỉ thấy bạn đi chứ không thấy bạn quay lại.Khi nào con tàu tương tư của anh mới có thể neo đậu ở bến cảng dịu dàng của em và sau đó cập bến bờ bên kia được bao phủ bởi tình yêu của em?
Đêm nào tôi cũng ngồi một mình trong sân sâu.Ngắm trăng tròn rồi khuyết, ngắm sao chuyển động.Để trái tim tôi hoang vắng vì khao khát, và trong đêm khuya quấn lấy dây leo mong đợi.Gió và mưa thỉnh thoảng ập đến từ từ hòa quyện vào nhau thành một giấc mơ mà tôi tưởng chừng như đang ngủ và đang thức.Trong giấc mơ của anh, em ở gần anh đến mức anh có thể đưa tay ra và ôm em.Sau khi tỉnh dậy sau giấc mơ, em đã ở rất xa anh, như bị gió thổi bay đến tận chân trời mà anh không bao giờ có thể chạm tới.Vì thế bông hoa đêm qua nở bên gối đợi của tôi gọi là mất ngủ.
Uống một ly rượu mạnh và say sưa u sầu.Khuôn mặt thanh xuân của tôi đã mờ đi, trên đó vẫn còn đọng lại hai hàng nước mắt.Tiếng sáo trúc của ai đó đang gieo rắc nỗi buồn.Cùng em bên bờ sông ngàn chim bay, em ngâm bài thơ không lời gửi cho vầng trăng sáng gió mời.Bởi chỉ có gió và trăng sáng mới hiểu được nỗi lòng em muốn nói lời chia tay.
Mưa nhẹ nhàng gõ trên lá sen xanh, gió lay động một vũng sóng xanh.Ngày ấy, em đến với anh với bộ quần áo tung bay và em có tình cảm với anh.Khi ta nhìn nhau, làn gió sen nhẹ nhàng nâng tung góc váy em.Giờ đây, hình dáng quyến rũ của em khi nhảy múa duyên dáng chỉ còn khắc sâu trong ký ức của tôi. Cùng với năm tháng, nó dần trở nên nhợt nhạt và già đi.Trong mỗi chiều mưa phùn, tôi ngân nga nỗi cô đơn, niềm khao khát không tên.Tôi nghĩ giọt nước trong như pha lê trong lá sen có thể là cơn mưa tình yêu thấm đẫm nước mắt của tôi, trôi suốt mùa thu.
Mỗi lần tìm em, anh lại mong được gặp em ở con hẻm nơi em từng cầm ô đi dạo, nhẹ nhàng ngoái nhìn góc phố.Tôi đã sử dụng hết những màu sắc đẹp nhất trên thế giới và những chiếc cọ tốt nhất trên thế giới.Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể diễn tả hết sự ngây thơ sâu trong đôi mắt bạn và nụ cười nông cạn trên khuôn mặt bạn.Khi nào bạn sẽ lại đi bộ qua con hẻm với chiếc ô trên tay? Vẫn sẽ là mùa mưa.Có lẽ đây chỉ có thể là sự mong đợi đọng lại trong lòng, và những kỷ niệm trôi qua trong lòng như mây trắng.
Tâm trạng mùa thu mà tôi không hiểu, sau hàng đàn ngỗng cuối cùng bay về phương Nam, lá rơi dần nhạt nhòa trên con đường đá quê hương.Cơn mưa lụa vô tận làm ướt những suy nghĩ viết trên khóe mắt tôi.Tôi đã từng nghi ngờ liệu có thật sự có vận mệnh trên hòn đá Tam Sinh đó hay không.Tại sao trong vốn từ vựng của tôi lại không tìm thấy: “Không bao giờ chia ly”, những từ ngữ đầy cảm xúc chân thật.Và tình yêu của tôi chỉ có thể bị phong ấn sâu sắc trong biển tình vô biên.Tôi tin chắc rằng sự chờ đợi của tôi sẽ dẫn tới một tương lai hạnh phúc vô bờ bến.Nhưng em yêu ơi, khi nào em sẽ quay lại?
Là ai, trong ánh gió chiều, một bản nhạc buồn buồn vang lên từ dây đàn.Buồn về những con sóng lấp lánh gợn sóng trong nước hồ.Tôi thắp hương trước Đức Phật và thành tâm niệm kinh.Ước gì tôi có thể sống được năm trăm năm để đổi lấy việc được ở bên em mãi mãi.Tôi không muốn trải qua nỗi khao khát vô tận sau mỗi lần chia ly trong quá khứ luân hồi.Hôm nay tôi vẫn là con mòng biển đơn độc, con vịt quan đơn độc.Nỗi khao khát của tôi đã hóa thành tang tóc, làm buồn ánh trăng ngoài cửa sổ.Những giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt, cùng với ánh trăng lang thang trên bầu trời đêm, ngưng tụ thành sương trên cây cầu đá chúng ta từng tay trong tay bước đi.
Đứng bên bờ sông độc lập, cái lạnh xâm chiếm tay áo tôi trước khi tôi kịp nhận ra.Nhưng bây giờ không ai quan tâm đến nó và muốn thêm hai cái nữa cho tôi.Những mảnh tuyết bay lộn xộn và vương vãi trên tóc.Nỗi buồn lúc này cũng giống như thế này, nước xa và trời dài nơi tuyết rơi.
Làm sao ngòi bút của tôi có thể viết được hết những suy nghĩ của tôi?Làm sao tranh của tôi có thể diễn tả được sông núi vô tận của tình yêu?Làm sao bài hát của tôi có thể truyền tải lại nỗi buồn của tình yêu?Làm sao lời nói của tôi có thể diễn tả được nỗi cô đơn khốn khổ?
Năm tháng đã trôi qua, tất cả những gì còn sót lại trong sâu thẳm thế giới phàm trần là biển cả tình yêu bao la.Mỗi thăng trầm là sự dâng trào của niềm khao khát của tôi.Mỗi đám mây bay qua đều mang theo tình yêu đích thực của anh dành cho em.Trên bến đò tình yêu mỗi sáng tối em đậu, vẫn đợi.
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)