Nỗi nhớ trong đống lúa mì

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Hồng Bàng Nhiệt độ: 678998℃

  Chủ nhật, tôi đưa các con về ở nhà bố mẹ.Đi trên con đường quê, nhìn xung quanh, những cánh đồng rộng lớn hai bên đầy rẫy những người nông dân tất bật.Đó là mùa thu hoạch cầm đồ, người ta nhìn thấy một người thợ gặt đang thu hoạch lúa mì đầy đặn trên đất nông nghiệp. Nông dân chỉ cần chuẩn bị hàng chục bao lúa mì bằng da rắn để đóng gói là có thể thu hoạch vài mẫu ruộng lúa mì trong một ngày.Khung cảnh thu hoạch hiện đại cực nhanh đã đưa tôi trở về mùa thu hoạch lúa mì của tuổi thơ.

  Vào thời điểm đó chưa có hoạt động cơ giới hóa và tất cả đều dựa vào lao động.Gia đình nào có nhiều lao động hơn thì có thể trồng cây con trên ruộng một cách nhanh chóng.Mọi nhà đều bí mật tranh nhau thu hoạch lúa mì.Mẹ con tôi bước đi dưới ánh trăng và không ngừng cúi xuống cắt. Cha tôi cứ nhặt những bó lúa mì chạy về phía cánh đồng lúa mì dưới ánh trăng.Những lúc ruộng lúa nhàn rỗi, bố tôi thường dùng con bò già kéo con lăn đá quanh ruộng để ép, giúp việc rải lúa mì dễ dàng hơn.Chúng tôi cắt cỏ cho đến bình minh, và bố tôi cũng hái những bó lúa mì cho đến bình minh.Sau đó, trước khi nghỉ ngơi, chúng tôi phải vận chuyển phân bón từ hố của mình đến đất nông nghiệp bằng xe đẩy. Bố tôi thường kéo một chiếc xe chở phân bón dày cộp phía trước, anh tôi từ phía sau đẩy mạnh về phía trước để giảm bớt gánh nặng cho vai bố.Phải đến khi toàn bộ phân bón dự trữ trong hố tiêu mùa đông được vận chuyển ra đồng, người ta mới bắt đầu cày ruộng, để lại luống, đào mương hình chữ nhật để thuận tiện cho việc xả nước vào ruộng, thông đường thủy trong ruộng và bảo đảm từng cây con xanh tươi đều có thể uống được nước tưới vào đất nông nghiệp.Cha và anh trai tôi đã làm tất cả những công việc nặng nhọc này. Mẹ con tôi nhổ cây lúa ra trồng.

   Vào mùa lúa chín, cả gia đình đều chăm chỉ làm việc ngoài đồng.Họ chỉ muốn trồng xong cây con sớm để có thể thở phào nhẹ nhõm. Chỉ còn bộ quần áo ướt sũng trên lưng là đang trò chuyện với nhau trong mệt mỏi và hạnh phúc. Bố mẹ tôi thường miễn cưỡng khi để anh trai tôi và tôi làm mọi việc.Họ luôn nói rằng chúng ta còn quá trẻ và còn quá nhiều sức lực để mang quá nhiều trọng lượng, điều này sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của chúng ta.Tôi thường được anh trai gọi về bố mẹ khi vui chơi, anh dạy tôi như một người lớn nhỏ, yêu cầu tôi rèn luyện thói quen yêu lao động ngay từ khi còn nhỏ và giúp đỡ bố mẹ những việc gì tôi có thể. Đôi khi họ còn dùng kẹo để dỗ dành tôi. Khi mở ra ăn mấy lần, tôi mới phát hiện ra chính anh trai tôi đã dùng những chiếc giấy gói kẹo xinh xắn bọc bùn để đánh lừa tôi. Khi đó, thay vì tức giận, cháu thường chọc tôi cười, rồi sẵn sàng làm theo người lớn để làm mọi việc.

  Lúc đó, gia đình tôi có 4 sào đất nông nghiệp, lực lượng lao động chính là bố mẹ tôi. Khi cây con được đem ra trồng trên ruộng cũng vừa qua mùa thu hoạch.Tôi chưa thể nghỉ ngơi được. Mùa hè có nhiều giông bão. Trời mưa khi trời mưa. Tôi phải đập lúa mì mà tôi nhặt được trên cánh đồng lúa mì trước khi trời mưa.Lúc đó trong đội sản xuất có một chiếc máy tuốt lúa. Bố tôi đứng đối diện với máy tuốt lúa, cho những bó lúa vào máy tuốt, hai tay nắm lấy ống hút lúa rồi thay nhau đập lúa cùng mẹ tôi.Đôi khi tôi và anh trai vội vã cho những bông lúa mì vào máy tuốt. Cha tôi kiên quyết không đồng ý. Anh ấy luôn nói rằng việc đó quá nguy hiểm và có thể vô tình làm đứt ngón tay của tôi. Chừng nào anh trai đưa tôi về nhà nấu cháo đậu xanh rồi mang lên cho tôi uống.Tôi nhớ rõ có lần tôi và anh trai đang chở cháo ra đồng, chỉ nghe thấy tiếng máy và không thấy bóng dáng bố mẹ. Lắng nghe cẩn thận, tiếng ngáy vang đến tai chúng tôi. Tôi chỉ muốn đánh thức họ dậy nhưng anh trai tôi ngăn tôi lại, nói rằng bố mẹ tôi mệt quá rồi, thà ngủ một lát còn hơn uống cháo.Rồi anh tôi tắt máy và đưa tôi đi chơi dưới ánh trăng. Khi đó, những đống rơm rạ trên ruộng được chất cao, trông rất đẹp, giống như một ngôi nhà nấm.Cậu và anh trai đang chơi trốn tìm quanh đống rơm lúa mì.Dưới ánh trăng, những đống rơm lúa mì vàng óng dịu dàng, đom đóm bay vòng quanh, lấp lánh, thoáng nhìn, khắp nơi tràn ngập những ngôi sao rực rỡ do đom đóm mang đến.Tôi nghe tiếng ếch nhái ngoài đồng lúa, như ban ngày hẹn với lũ ve, ngày đêm ca hát khắp thế giới ở phía nam sông Dương Tử… Tôi vẫn nhớ cùng nhóm anh đi câu cá trong ao sen, đào rãnh bùn, đặt mồi ăn, trải một lớp cỏ lên trên để giấu chúng. Rạng sáng, tôi thấy dưới mương đầy cua, chạch đang chờ bắt. Đây là những chất dinh dưỡng dồi dào nhất trên bàn ăn ở nhà.

  Ngày nay, khi người ta ở độ tuổi trung niên, nhìn tuổi thơ của những đứa trẻ hiện đại với những món đồ chơi hiện đại, những món ăn thời thượng nhưng lại luôn thiếu đi nỗi hoài niệm, những cảm giác khó quên bên đống rơm.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.